Một bộ tiểu thuyết đưa mình đến với vũ trụ văn học của Haruki Murakami.
“Cẩn trọng” có lẽ là tính từ phù hợp nhất cho bộ tiểu thuyết này. Cho dù là câu từ trong từng đoạn, điểm nhìn của nhân vật, đến cả nhất cử nhất động cùng những dòng suy nghĩ thoáng qua của các nhân vật đều được gạn lọc kĩ càng, trong suốt như thứ nước thánh màu đen lấp lánh. Tuy mang vẻ u tối nhưng vẫn trong ngần như ánh trăng.
Trong cuốn tiểu thuyết này có rất nhiều phân đoạn miêu tả những hành động bình thường của các nhân vật như nấu ăn, tập thể dục, quan sát ai đó (hay điều gì đó), từng cái liếc nhìn hay cử động từng ngón tay đều vô cùng chân thật. Tuy lướt qua những con chữ mà tưởng như từng thớ cơ, từng di động của con ngươi người đọc được chuyển động cùng nhân vật. Nhờ vậy mà không gian câu chuyện như một xoáy nước kéo chân người đọc lọt thỏm vào vũ trụ trăng đôi ấy.
Cách các nhân vật tác động lên suy nghĩ của mình; thích sống một mình hơn, thích nấu ăn và tập thể dục, nghe nhạc hay và đọc sách thật nhìuuuu
P/S: Mình viết lại những dòng này dành cho tác phẩm 1Q84 sau khi xem xong phim tài liệu “Sự phản bội thiêng liêng” được chiếu trên Netflix. Từ trước đây rất lâu, mình đã nhận ra tác phẩm này ngầm lên án những Tà Giáo núp bóng cứu rỗi con người, nhưng thật ra đang ngầm thao túng và làm cuộc đời nhiều người trở nên tối tăm u uất. Nhân vật trong 1Q84, đặc biệt là nhân vật nữ chính, đã dấn thân vào con đường tìm lại công lý cho các nạn nhân bị xâm hại tình dục, ngay cả khi đó chỉ là ở thế giới song song. Điều là mình khâm phục Haruki Murakami hơn đó chính là thái độ lên án dũng cảm và tài tình của ông. Lên án một cách âm thầm, kín kẽ. Biết mà vờ như không biết. Hiểu mà vờ như không hiểu. Nhưng sau khi xem xong bộ phim tài liệu ấy, mình càng nhận ra nhà văn đã dũng cảm và liều lĩnh thế nào, khi dùng ngòi bút tinh tế của mình, như một mũi tên, nhắm bắn thẳng vào một góc tối tăm của xã hội Nhật Bản hiện đại.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét