DECISION TO LEAVE

Đạo diễn yêu thích, diến viên chính yêu thích. Ngay từ trước khi xem bộ phim, phải công nhận chính bản thân cũng đã có hảo cảm với nó từ trước.

Confucius said: “The wise love the water, the benevolence the mountains”


Những ý nghĩ về bộ phim này rất nhiều, rất rối ren. Hy vọng sẽ có thể diễn đạt nó thật tốt. Tôi đã mong bản thân sẽ khóc khi xem phim. Nhưng rốt cục tuy đã không khóc, tôi cũng vỡ vụn như nhân vật.

Jung Hae-joon chính như một hòn đá, một hòn đá trơ trọi, thậm chí chẳng có chút bụi rêu nào trên đó. Một hòn đá rất hợp ở bên cạnh biển.

Song Seo-rae như một cơn sóng, xô đổ khắp chốn để tìm nơi ngả đầu.

Ngay cả khi họ yêu nhau như vậy, họ vẫn chưa từng dành cho nhau. Vũ trụ an bài họ mãi là hòn đá cô đơn và con sóng không nơi xô về.

“Bức này tối quá”

“Nhưng cô vẫn rất đẹp”


Jung Hae-joon đã tận hưởng chút mát lành ngọt ngào mà Song Seo-rae đem đến. Khi theo dõi (ngắm nhìn) cô trong căn hộ có giấy dán tường sóng biển, khi nhìn cô viết, nhìn cô ăn kem, nhìn cô hút thuốc, nhìn em khóc, nhìn em cười, khi em thật nhẹ nhàng đưa anh vào giấc ngủ, đưa anh về nơi chốn anh hằng ao ước.

Anh nói “Hãy ném chiếc điện thoại xuống biển. Nơi nào thật sâu để không ai nhìn thấy.” Nhưng anh biết không, em mới là thứ bằng chứng duy nhất anh nên lo lắng. Vậy nên em mới là người nên đến một nơi thật sâu để không ai nhìn thấy.

Vì không cam lòng làm ngọn sóng bơ vơ mãi, vì không chịu được nhìn anh đau đớn. Vì biết ta sẽ không thể tiến thêm một milimet nào nữa đến với nhau. Vì không dám nhìn anhh sụp đổ thêm lần nào nữa, em sẽ phải để anh lại, sống cuộc sống đúng quỹ đạo, nơi mà anh không dằn vặt thêm lần nào nữa. Để nhẹ lòng như sứa biển. “Không mắt, không mũi, không hạnh phúc, không đau khổ, không có hơi thở”. Giấc ngủ sẽ thay em trở thành ngọn sóng của anh. Ngày em quyết định ra đi, thật lòng mong anh có thể ngủ thật ngon, trong làn sóng lạnh mà em gửi lại.

“I would like to exchange my sleep with you, like batteries”

Có nhiều tình tiết mình muốn nói về bộ phim này. Mình sẽ xem lại nó cả ngàn lần nữa khi có thời gian.




RỪNG NAUY

Hôm nay mình đã đọc xong Rừng Na-Uy rồi. Đây là cuốn truyện mình ước được đọc từ rất lâu về trước. Giờ đã đọc xong chỉ trong vòng hai ngày. Một trải nghiệm rất "đã" khi đọc cuốn này. Cảm giác bản thân đã không bỏ sót bất cứ câu từ xinh đẹp nào hết. Nhưng mà vẫn cảm thấy bản thân có chút vội vã khi đọc. Có lẽ vì đã tiếp xúc với các tác phẩm khác của Murakami rồi nên có chút hi vọng lớn hơn, nên quả thật đã hơi hụt hẫng khi hoàn thành xong nó.

Đây không phải là cuốn tiểu thuyết thôi thúc mình đọc đi đọc lại, nhưng bài học mà các số phận trong thiên truyện này lại để lại những bài học đắt giá – theo cách riêng của Murakami - vào tâm hồn mình.

“Này Kizuki ơi, tôi nghĩ bụng, khác với cậu, tớ đã chọn sự sống, và sẽ sống đẹp hết sức mình. Cậu thấy khó là đúng rồi. Nhưng nói thật nhé, tớ thì cũng thế thôi. Thật là khó. Mà tất cả chỉ là tại cậu đã tự vẫn và để Naoko ở lại. Còn tớ sẽ không bao giờ làm thế. Tớ sẽ không bao giờ, không bao giờ quay lưng lại với cô ấy. Trước hết là vì tớ yêu cô ấy, và là vì tớ mạnh mẽ hơn cô ấy. Tớ sẽ trưởng thành. Tớ sẽ thành người lớn. Vì tớ phải vậy. Tớ vẫn thường muốn cứ được là mười bảy hay mười tám tuổi mãi nếu có thể.” –Toru-

Nhưng dù sao thì đây vẫn là một tác phẩm ấn tượng, làm mình day dứt mãi. Nghe những lời cảnh báo trước đây, mình đã nghĩ nó sẽ rất nặng nề, nhưng không, ở một khía cạnh nào đó, tiểu thuyết này đã đi sâu vào tâm hồn, chữa lành và làm lòng mình thấy khỏe mạnh hơn. Quả thật như dịch giả Trịnh Lữ đã nói, các nhân vật trong câu chuyện này có thể có một cuộc đời bất hảo, nhưng tất cả đều khiến trái tim mình đong đầy yêu thương hơn. Những đau đớn mà nhân vật phải chịu đã tạo động lực rất lớn cho ta sống đầy hơn, yêu thương hơn, quan tâm người khác nhiều hơn nữa. Từ một góc nhìn nào đó, mình thích sự nhẫn nại ngọt ngào của Naoko – cô ấy nhẫn nhịn chính bản thân cô, và nhẫn nại với những người khác nữa; mình cũng yêu sự nhạy cảm và mạnh mẽ của Toru – đây là nhân vật mình khâm phục nhất tiểu thuyết này; mình cũng mến cả sự thắng thắn và nồng nhiệt của Midori. Nhân vật mình dành tình yêu nhiều nhất có lẽ là Naoko, sự mềm mại mẫn cảm đau đớn từ cô ấy vẫn luôn ám ảnh mình, và có lẽ mình cũng yêu Naoko như Toru đã yêu cô ấy vậy. Còn về Toru, cậu ta quả là linh hồn cho thiên truyện này. Sự mạnh mẽ, bền bỉ, sự nhạy cảm và kiên gan, từ trái tim khao khát yêu thương và thấu hiểu của cậu ấy chính là bài học lớn nhất dành cho mình, cái cách Toru kiên trì với cuộc đời và tình yêu như một cổ thụ bám chắc rễ, ghim sâu trong lòng đất. Từng mảnh đời, từng số phận nhỏ lướt qua trong câu chữ, đều thôi thúc mình hãy yêu thương những người thân xung quanh mình nhiều hơn, hãy dành cho họ những yêu thương sâu sắc, chân thành và thường xuyên nhất. Bởi lẽ sự sống ở đây và cái chết ở kia, ta thật sự không biết khi nào , ta – hay họ sẽ buông xuôi cuộc đời này. Và buông xuôi thế nào, yên ổn hay đau đớn, nhẹ nhõm hay cô quạnh 

Có lẽ đến lúc ấy, con người vẫn luôn cần sự xác tín cho sự tồn tại của mình qua tình yêu từ những người khác. Có lẽ, con người ta sẽ thật sự chết đi khi không còn ai quan tâm, thấu hiểu, yêu thương và chăm sóc. Chỉ là những điều nhỏ bé ấy thôi, nhưng lại là sợi dây bền chặt nhất níu giữ con người sống trên trái đất vốn đầy rẫy lạnh lẽo này.

[ngày 7 tháng 7 năm 2024]


Uncut Gems

Nhà làm phim A24 làm mình thấy tò mò phấn khích rồi thỏa mãn hết mức khi chiêm ngưỡng những tác phẩm chỉn chu gọn gàng của họ. Những tan nát đến cùng cực đau đớn, rồi bùng nổ dopamine trong chiến thắng, và cuối cùng ngỡ ngàng tiếc rẻ cho cái mạng quèn của Howard Ratner. Hắn có đủ yếu tố để ta căm ghét, mà cũng đủ yếu tố để ta đồng cảm. Có lẽ đó là lý do để nhân vật và bộ phim rất đời đến thế.


Có lẽ khi xem bộ phim này, bạn cũng cảm thấy giống tôi, ngàn lần cầu nguyện tên nợ như chúa Chổm dừng chuỗi hành động và lối suy nghĩ ngu xuẩn. Nhưng không còn cách nào khác, cả bạn và tôi sẽ cùng nhau nín thở, ôm tim mà dõi theo những quyết định bốc đồng xốc nổi đầy trái khoáy của hắn.

Diễn xuất Adam Sandlers trong bộ phim này cũng chính là một viên ngọc sáng. Thứ ánh sáng đen tối, mãnh liệt, mang trong nó nhiệt lượng dồi dào cùng sức nặng thần bí làm khán giả không khỏi choáng ngợp bởi thứ năng lượng dị biệt độc đáo ấy. Tôi rất mong mọi người có thể dành thời gian để thưởng thức toàn bộ tác phẩm này một cách hoàn chỉnh và sống động nhất. Vì tôi tin những nhà làm phim A24 cũng hiểu một điều: Thời gian của khán giả chính là ‘gems’.

DECISION TO LEAVE

Đạo diễn yêu thích, diến viên chính yêu thích. Ngay từ trước khi xem bộ phim, phải công nhận chính bản thân cũng đã có hảo cảm với nó từ trư...

most popular